Tư vấn
   Gia đình  
   Công sở  
   Văn hóa Xã hội  
   EET và Hỏi Đáp  
   Mẫu đơn  
   Địa chỉ công sở  
   Trương mục tra cứu  
Các tiện ích
  Từ Điển Séc-Việt
  Từ Điển Slovakia-Việt
  Từ Điển Balan-Việt
  Từ Điển Hungary-Việt
  SMS miễn phí tại Séc
  Lịch âm
  Tra tầu xe tại Praha
  Học tiếng Séc 1
  Học tiếng Séc 2
  Tra vé máy bay
  Tra công về Hamburg
  Tra tầu hỏa
  TV Việt nam online
  TV Séc online
  Tử vi Tướng số
  Chứng khoán

Cộng Đồng viết
Tuổi 15 (12/06/2017)

(thân tặng NQT)

Tuổi ấy người ta gọi là tuổi đang lớn, dân dã gọi là tuổi chanh cốm. Năm ấy cậu vào trường cấp 3 - hệ phổ thông 10 năm, bây giờ gọi là bậc Phổ thông trung học - hệ 12 năm. Cậu ấy rất thân với một cô cùng lớp, con của một thầy giáo dạy văn - ông thầy thuộc diện giáo viên lưu dung. Gọi là lưu dung vì là giáo viên thuộc chế độ cũ nhưng vẫn được chế độ mới dùng để dạy học. Hiểu nôm na là thế. Một chiều đông sương giá lạnh, cô bạn dúi vào tay cậu ấy một bắp ngô nướng còn nóng hổi được bọc trong một tờ giấy học trò. Vào lớp, cậu vừa tách từng hạt nhai vừa liếc sang phía cô bạn gái. Ngô nướng thơm quá lại dẻo nữa, vừa nghe giảng, vừa ghi bài và rồi cậu đọc được dòng chữ của cô bạn viết trong tờ giấy bọc.

“Đố đằng ấy biết câu thơ này ở bài thơ nào, của ai”

Nhưng thật oái oăm cho cậu, một câu đố quá khó, cậu chỉ thấy có các chữ viết tắt thế này:” Ch. ch. co. kh. no. la. an. ơi!”.

Lục lọi trí nhớ, cậu dần hiểu vì tuần trước cô bạn ấy đã dúi vào tay cậu bài thơ cô ấy chép khi cả lớp xếp hàng chờ vào lớp. Vốn thích thơ và có trí nhớ tốt cậu đã thuộc bài thơ đó. Nhưng liệu câu thơ đó là gì nhỉ, có phải trong bài thơ đó không, cậu bần thần nhẩm đọc, và cậu chắc mẩm, à đích thị là câu ấy rồi.

Chưa kịp trả lời câu đó thì đã hết giờ vì đó là tiết cuối, cậu bạn chia tay cô bạn mà chưa nói được điều gì. Chiến tranh phá hoại miền Bắc, rồi hai đứa đi sơ tán mỗi đứa một nơi, và cậu chưa có cơ hội giải đố câu đố của cô bạn gái cùng lớp. Rồi cậu đi du học và hai người vẫn bặt tin nhau. Ấy là duyên phận đó sao?

Thì ra, đó chính là lời tỏ tình của cô bạn gái cùng lớp mà cậu ấy không có cơ may đáp lại.

Để giải đố, xin bật mí, đó là câu thơ:

“Chuyện chồng con khó nói lắm anh ơi!” và cô bạn ấy đã viết tắt là:

“Ch. ch. co.kh.no.la.an. ơi!” trong bài thơ ”Quê Hương” của nhà thơ Giang Nam.

Chuyện tuổi 15 chỉ có thế.

Còn đây là bài thơ:

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường

Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ

"Ai bảo chăn trâu là khổ"

Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Những ngày trốn học

Đuổi bướm cạnh cầu ao

Mẹ bắt được...

Chưa đánh roi nào đã khóc!

Cô bé nhà bên

Nhìn tôi cười khúc khích

***

Cách mạng bùng lên

Rồi kháng chiến trường kỳ

Quê tôi đầy bóng giặc

Từ biệt mẹ tôi đi

Cô bé nhà bên...(có ai ngờ)

Cũng vào du kích

Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích

Mắt đen tròn(thương thương quá đi thôi!)

Giữa cuộc hành quân không nói một lời

Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại

Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi.

***

Hòa bình tôi trở lại đây

Với mái trường xưa bãi mía luống cày

Lại gặp em

Thẹn thùng nép sau cánh cửa...

Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ

Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)

Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi

Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng...

Hôm nay nhận được tin em

Không tin được dù đó là sự thật

Giặc bắn em rồi quăng mất xác

Chỉ vì em là du kích em ơi!

Đau xé lòng anh, chết nửa con người

***

Xưa yêu quê hương  vì có chim có bướm

Có những ngày trốn học bị đòn roi

Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất

Có một phần xương thịt của em tôi.

 

NKV

Tin mới:
Theo làn gió Xuân(16/04/2019)
Món Bún Thang (chuyên đêm muộn)(15/04/2019)
Câu chuyện khởi nghiệp “phở bò” tại Nga của con gái đại sứ Việt Nam (15/04/2019)
Cô gái Nga nhận lại gia đình Việt sau 11 năm tìm kiếm (14/04/2019)
Bó hoa xưa(08/04/2019)
30 năm bên nhau của người đàn ông Đức và cô gái Hà Nội (04/04/2019)
Tiếng nước ta(29/03/2019)
Vài góc khuất của người Việt tại Nga(28/03/2019)
Hà Nội mùa cây thay lá(26/03/2019)
Đến hẹn lại đi... Hồ trên núi(22/03/2019)
Các tin khác:
Người truyền lửa(22/03/2019)
Cà phê chiều: Chuyện phiếm(20/03/2019)
Niềm vui dạy tiếng Việt ở Berlin(15/03/2019)
Đêm phố cổ(15/03/2019)
Những người đi tìm ký ức Việt trên đất Bỉ(13/03/2019)
Em rời xa khi bị tôi làm tổn thương trong lúc say(12/03/2019)
Về quê Giỗ Tổ(10/03/2019)
Nghiệp máy khâu gia truyền(07/03/2019)
Gặp nhau sau tết(04/03/2019)
Định cư nước ngoài: Giấc mơ của người này có thể là ác mộng của người khác(03/03/2019)
Hoa Xuyên Tuyết nở muộn(26/02/2019)
Chàng trai Slovakia đi tìm lá diêu bông(25/02/2019)
Chiều Mátxcơva(24/02/2019)
Trong ngày Valentine(14/02/2019)
Ký ức tuổi thơ ngày Tết(07/02/2019)
Xuân Xa Xứ(06/02/2019)
Em yêu mùa xuân đất nước(01/02/2019)
Những Vánoce ở Tiệp Khắc(24/01/2019)
Về đi êm(24/01/2019)
Phở Việt miệt mài ngao du quốc tế(24/01/2019)
Thư từ Thụy Điển: Nỗi nhớ người xa quê Hà Nội(24/01/2019)
Nhớ…(17/12/2018)
Lập Đông họa mi lên phố(09/11/2018)
Giọt sương Thu(02/11/2018)
Chuyện đêm muộn: Trăng khuyết(28/10/2018)
Em về(26/10/2018)
Cảm xúc tháng 10(22/10/2018)
Mùa hoa cải(16/10/2018)
Chuyện cũ, chuyện mới: Nhớ lại một thời ở Tiệp Khắc cũ(07/10/2018)
Hà Nội mùa heo may(03/10/2018)
Nấu cháo trên điện thoại(24/09/2018)
Ngửa bàn tay lạnh(24/09/2018)
Bước vào thu(21/09/2018)
Chuyện đêm muộn(11/09/2018)
Tranh vẽ của trời...(05/09/2018)
Khúc giao mùa(17/08/2018)
Mùa hoa oải hương (13/08/2018)
Chiều nắng hạ(20/07/2018)
Praha vàng(11/07/2018)
Trò chơi trên trời(04/06/2018)
Tạm biệt tháng 5 - MÁJ(29/05/2018)
Đi hái Rybiz ở Libčeves - Kỷ niệm một thời ở Séc(24/05/2018)
Trường Sa anh gác(17/05/2018)
Poděbrady – Một thời để nhớ(16/05/2018)
Quê hương và nỗi nhớ (04/05/2018)
30 năm ngày sang Séc(30/04/2018)
Mồng 1-5 lại tới(27/04/2018)
Tạm biệt Praha(26/04/2018)
Điểm tựa tương lai(25/04/2018)
Anh có về Phú Thọ quê em(21/04/2018)

 
© 2005-2019 Tran Hung Quan
® Ghi rõ nguồn "secviet.cz" khi các bạn lấy tin từ trang web này